thẩm mỹ thưởng trà thái nguyên của người Việt rất thú vị & đặc trưng đối với nước khác.

Tục uống trà ở VN rất phong phú. Từ cách uống cầu kỳ cổ điển đến cách uống dân dã, văn minh. Thường một bộ đồ trà có bốn chén quân, một chén tống để chuyên trà.

nước pha trộn trà phải là thứ nước mưa trong hoặc thứ sương đọng bên trên lá sen mà người đi thuyền hứng từng giọt vào buổi sớm. Phương ngôn còn lưu truyền các lời dạy về kiểu cách uống trà như "trà dư, tửu hậu", "rượu ngâm nga, trà liền tay", "Bán dạ tam bôi tửu. Bình minh nhất trản trà"…

 

 

 

 

nghệ thuật và thẩm mỹ trà nước ta:

nói đến việc thẩm mỹ và nghệ thuật thưởng trà Việt Nam là kẻ ta lại nhắc đến thú uống trà của người Hà Thành. Vẻ lịch lãm, lịch sự và trang nhã, sự cầu kỳ trong ẩm thực của người Hà Nội đã nâng tính làm đẹp của chén trà lên một chuyên môn rất lớn. Nếu người dân vùng khác thích uống trà "mộc" (trà không ướp hương) thì nhiều gia đình Hà Thành xưa lại thích uống trà ướp sen, trà nhài, trà ngâu, trà cúc, trà sói… Ðặc biệt trà sen là một trong thứ trà quý chỉ dùng để làm tiếp khách tri âm hoặc làm quà biếu. Trà sen tựa thứ trà mạn Hà Giang, mỗi cân ướp từ là một.000 – 1.200 bông sen Tây Hồ và phải là thứ sen chưa bóc cánh với "độ" hương tối đa. Trà sen loại đặc trưng giá lúc nào thì cũng ở mức 2 – 3 chỉ vàng một cân.

 

 

 

 

 

Ở Hà Nội hiện còn khoảng 30 gia đình làm loại trà này. Ở nông thôn, người bình dân hay uống trà xanh. chính là những lá chè tươi, rửa sạch, hãm nội địa sôi sủi tăm cá, nước trà thơm dịu, xanh ngắt. Uống trà bằng bát sành, hút thuốc lào and nếu sang hơn, có thêm phong chè lam hoặc kẹo"cu đơ" xứ Nghệ. Ở nghệ an còn tồn tại tục uống "chè gay", hái cả cành lẫn lá hãm nội địa sôi. Trà được ủ nóng bên trên bếp than, lúc khát, chắt nước trong nồi ra uống.

Người nước ta hiện thời uống chủ yếu là trà xanh sơ chế bằng cách bằng tay thủ công mà người đời thường gọi là "trà mộc","trà sao suốt" hay "trà móc câu". Gọi là "trà móc câu" vì cánh trà sao quăn giống hình chiếc móc câu. tuy nhiên người sành trà lại bảo phải gọi là "trà mốc cau" mới đúng vì chè thái nguyên, trôi tay, có mốc trắng như mốc cây cau.

 

 

 

 

 

 

 

 

văn hóa truyền thống trà Việt:

“Đạo trà” VN thật trân trọng ở cách dâng mời đầy ngụ ý. Dù lòng vui hay bi ai, dù trời mưa hay nắng, khách cũng không thể từ chối một ly trà nóng khi chủ nhà trân trọng dâng mời bằng hai tay. Dâng trà đã là 1 trong những ứng xử văn hóa phổ quát bộc lộ sự lễ độ, lòng mến khách. Uống trà cũng chính là một ứng xử văn hóa.

những góc nhìn của văn hóa ứng xử VN rất phong lưu & bộc lộ tập kết nhất ở tục uống trà. Người VN không uống nhiều, uống đặc và cũng không còn uống tiếp tục suốt ngày. Vì trà là một trong những triết học về việc tế nhị, nhạy cảm, thanh tao, sự suy ngẫm and óc tỉnh táo. Trà là 1 sự giao hòa với thiên nhiên, sự ứng xử phải chăng với thời hạn, sự tiếp cận đầy nhân tính với khoảng không, với môi trường xung quanh & con người. Ở nước ta luôn luôn sống sót một nền văn hóa trà lịch lãm và trường tồn với thời hạn.

Nguồn: Tổng hợp trên mạng